mạnh bà truy phu ký

Chia sẻ. +. Tháp Bà Ponagar tọa lạc trên đồi Cù Lao cao khoảng trên 20m (so với mực nước biển), diện tích theo số liệu mới nhất 17.683,6m2, thuộc Phường Vĩnh Phước, cách trung tâm thành phố Nha Trang khoảng 2km về phía bắc. Khu di tích là quần thể công trình kiến trúc nghệ Hệ tiện ích đa dạng quanh Urban Green mang cả thế giới đến bên bạn. Tọa lạc tại Thành phố Thủ Đức, bạn chỉ mất một vài phút để di chuyển đến khu vực trung tâm Quận 1 và tận hưởng hàng loạt tiện ích thiết yếu cho cuộc sống qua mạng lưới giao thông năng động Đồng thời, chúng tôi đã chuyển nội dung thắc mắc của Ông Bà cho Chi nhánh Văn phòng đăng ký đất đai huyện Nhà Bè xem xét và giải đáp thông tin. Vì vậy, Ông/Bà vui lòng liên hệ với Chi nhánh Văn phòng đăng ký đất đai huyện Nhà Bè để được giải đáp cụ thể, chi tiết Địa chỉ: Số 4 Trần Phú, TP.Vũng Tàu Điện thoại: 0254. 3852 421 - 3512 613 Email: baotangtinhbrvt@gmail.com Bảo tàng sẽ mở cửa phục vụ từ thứ 3 - Chủ Nhật hàng tuần Giờ mở cửa: Từ 8h - 17h hàng ngày từ Thứ 3 - Chủ nhật hàng tuần Theo truyền thuyết dân gian thì Hoàng Bào Quái chính là Khuê Mộc Lang - một trong Nhị Thập Bát Tú trên trời, sau này cùng một thị nữ ở điện Phi Hương lén lút hạ phàm rồi mới thành yêu quái. Mối tình tay ba giữa Bạch Cốt Tinh - Hoàng Bào Quái - Bách Hoa Tu công chúa tựa như truyện ngược Khuê Mộc Lang trở thành Hoàng Bào Quái. Site De Rencontre Gratuit Burkina Faso. Dịch, biên Thanh Hoan***Lời này của lão vừa ra, rơi vào trong tai đám người Mạnh Thê Thê, tất cả không tự chủ được phát ra tiếng khửa khửa. Thổ Địa ở một bên nhìn mà phát run toàn thân. Mạnh Thê Thê rất thích đề nghị này của Mạnh Khương, đan dược quý giá như vậy nàng có trộm một hai viên cũng không ảnh hưởng toàn cục. Nghe thần dược như thế, nếu có thể khiến Nguyệt lão đau lòng thì càng tốt. Nhưng nàng thì chắc chắn không thể tự mình xông trận rồi, thế thì chuyện này phải phái ai đi làm chứ? Mạnh Thê Thê đề ra nghi vấn này, tất cả mọi người nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng chỉ vào người Dạ Du Thần đang đứng ở một xó cười ngây ngô. Mạnh Thê Thê vẫy tay cho Dạ Du Thần tới gần, tên này mơ mơ màng màng chạy lại. Mạnh Thê Thê khó khăn ngồi dậy, ôm cổ hắn hỏi “A Dạ, tỷ tỷ ta bình thường đối xử với đệ như thế nào?” Dạ Du Thần gật gật đầu “Tỷ tỷ đối xử với ta rất tốt, thường xuyên đánh ta, giáo dục ta, ném ta vào trong huyết trì, nhìn thấy ta sắp bơi lên bờ rồi còn nghiêm khắc đánh ta lộn trở về. Trải qua sự huấn luyện của tỷ tỷ, thân thủ của A Dạ hiện tại rất là nhanh thoăn thoắt!” Tất cả mọi người tỏ vẻ thương hại dành cho hắn. Mạnh Thê Thê ho nhẹ vài tiếng “Thế giờ tỷ tỷ có chuyện quan trọng muốn giao cho đệ đi làm, chuyện này liên quan đến sinh tử của tỷ tỷ, liên quan đến mặt mũi của Địa phủ chúng ta, đệ phải làm thật bí mật, tuyệt đối không thể để người khác biết, nhất là không thể để bệ hạ biết, đệ hiểu chưa?” Dạ Du Thần nghe nàng nói nhiều câu “biết” như vậy, suýt nữa bị rối trí hôn mê, sau lại hung hăng gật đầu một cách rất mơ hồ. Mạnh Thê Thê thấy hắn đáp ứng, ghé vào bên tai hắn thì thầm một phen “Đệ làm như vầy, như vầy…” Sau khi phân phó xong, nàng dùng ánh mắt cẩn thận dò xét Dạ Du Thần. Tiểu tử này trung thành có thừa, có điều đầu óc thì có chút không dùng được, nàng hồ nghi hỏi “Chuyện này đệ có thể hoàn thành không?” Dạ Du Thần vỗ ngực bôm bốp “Yên tâm đi Mạnh tỷ tỷ! Ta nhất định không làm nhục sứ mệnh, sẽ xử lý chuyện này thỏa đáng đến giọt nước cũng không lọt!” “Tốt lắm, tốt lắm!” Mạnh Thê Thê hài lòng gật đầu, bỗng nhiên bồi thêm một câu “Lúc ra cửa nhớ né qua phủ Suy Thần, thà đi đường xa cũng đừng để đụng phải hắn, rõ chưa?”Nếu mà đụng phải Suy Thần, thì một tháng này vía vận sẽ rất suy… Thành bại đều ở một lần hành động này, há có chuyện xuất sư bất lợi? Dạ Du Thần “Rõ!”Hắn một đường vừa lẩm bẩm vừa rời khỏi phủ đệ của Mạnh Thê Thê, đi dọc theo cầu Thông Tiên ra cửa ngoài. Một đường lẩm bẩm “Nhà Suy Thần ở bên trái, ta đi về bên phải.” Chẳng được mấy bước đã đụng phải một người.“Xin lỗi huynh đệ, tại hạ có chuyện quan trọng phải làm, đi trước đã nhé!” Dạ Du Thần chưa thấy rõ mặt của đối phương, chỉ một lòng nghĩ phải làm xong chuyện này cho Mạnh Thê Thê. Hắn chắp tay cái rồi vội vàng chạy ra ngoài. Suy Thần lướt từ dưới đất lên như trang giấy, mặt ủ mày chau nói “Đêm hôm khuya khoắt rồi còn xui xẻo vậy…” Dạ Du Thần đi rồi, Mạnh Thê Thê mới tạm hài lòng dựa lên gối mềm, há miệng ăn quýt mật do Mạnh Khương bóc cho, tự nhiên cảm thấy rất là vừa lòng đẹp nghe Mạnh Khương cười nhẹ nhàng hỏi “Tỷ tỷ, linh đan diệu dược kia trông như nào vậy?” Mạnh Thê Thê suýt cắn phải lưỡi “Mi, mi hỏi ta trông như nào á? Ta làm sao mà biết được? Chẳng phải là bọn mi bảo cho A Dạ hình thù viên thuốc kia như nào sao?” Mạnh Khương một mặt vô tội “Nhưng mà tỷ tỷ, ta cũng không biết nha, ta chỉ nghe nói thôi, đã gặp bao giờ đâu?” Hỏng hỏng, ai biết Dạ Du Thần lần này đi cầm cái gì về. Làm sao không có ai nhắc nhở nàng chứ, thật sự là… Mạnh Thê Thê vội vàng kêu Huyết Hà tướng quân đuổi theo Dạ Du Thần. Huyết Hà tướng quân vội vã đuổi theo, lại vội vàng quay về “Mạnh tỷ tỷ, Dạ Du Thần cưỡi Cô Hoạch điểu bay mất rồi!” Mạnh Thê Thê ngã vật ra giường, trước mắt tối sầm! Đám người cuống quýt xông lên, kẻ bấm Nhân Trung, người rót nước, bận rộn một phen. Chỉ có Thổ Địa công công đứng phía sau bọn họ, tay vuốt ria mép nhíu mày cố gắng suy nghĩ, Nguyệt lão có linh đan diệu dược từ bao giờ nhỉ? Người có linh đan diệu dược không phải Thái Thượng Lão Quân sao? Chẳng lẽ là do lão có tuổi rồi nhớ lầm? Ờ ha, nhất định là do lão có tuổi rồi nên nhớ nhầm. Nghĩ thông suốt, Thổ Địa công công cũng gia nhập hàng ngũ cấp cứu Mạnh Thê Thê. Ở một diễn biến khác, trong điện Diêm La, Thịnh Gia Ngạn duyệt một ngày tấu chương sau đó gác bút, hỏi phán quan ở bên người “Mạnh bà hôm nay không vào triều à?” Râu cá trê của phán quan lắc một cái “Vâng, bê hạ. Mạnh bà hôm qua bị thương thân thể, hôm nay còn đang ở phủ đệ dưỡng thương. Vừa rồi xong triều sớm, đám Huyết Hà tướng quân đều đi thăm.” Thịnh Gia Ngạn hơi đăm chiêu, gật gật đầu, bảo Hắc Vô Thường “Đi tửu lâu Hoàng Tuyền lấy một cân bánh Bạch Vân Quế Hoa mang đến phủ A Mạnh, cô ta thích ăn cái này.” “Vâng!” Hắc Vô Thường dù sao cũng đi theo chủ nhân nhà mình nhiều năm, luyện thành một bộ mặt Thái Sơn có sụp cũng không đổi sắc, ừ, mặt đầu gỗ đó. Hắn đi ra ngoài đâm thẳng vào một cây cột trên hành lang, lại mặt không đổi sắc đứng lên, tay chân bước đều đi ra ngoài. Phán quan “….” Lại nói đến Dạ Du Thần, hắn cho Cô Hoạch điểu dừng ở bãi đỗ xe Thiên Đình, nghênh ngang cầm lệnh bài Địa Phủ vào Nam Thiên Môn. Một đường bay thẳng ba tầng trời, cầm bản đồ lạc đường chín lần, rốt cuộc tìm được phủ đệ của Nguyệt lão. Phải nói tòa phủ đệ này của Nguyệt lão cũng kỳ quái, thủ vệ có vẻ rất thư giãn, tiểu đồng đứng canh cổng thì ngủ gật, Dạ Du Thần lắc mình một cái tiến vào. Hắn không khỏi đắc ý trong lòng về thân thủ thoăn thoắt của mình, nói thế nào cũng phải quy công về Mạnh Thê Thê, nghĩ tới đây, sự sùng bái hắn dành cho Mạnh Thê Thê lại cao thêm một tầng, trong lòng âm thầm thề nhất định phải làm tốt chuyện này. Phủ Nguyệt lão không lớn, bởi vì thẩm mỹ của bản thân Nguyệt lão cũng không tốt lắm, cho nên chữ trên bảng hiệu gắn trên cửa đều to cực đại. Dạ Du Thần xuyên qua Tàng Thư Lâu, phòng ngủ của Nguyệt lão, phòng nhỏ để Nguyệt lão nhìn trộm thiện nam tín nữ thế gian, đi tới phòng Tơ Hồng mới dừng hiếu kỳ nha, tơ hồng của mình buộc vào tay ai nhỉ? Làn da đen nhánh của Dạ Du Thần hồng lên nửa bên, lộ ra một mảnh đỏ ửng ngượng ngùng. Hắn lặng lẽ đẩy cửa ra, nhìn thoáng qua rồi lặng lẽ đóng lại. Hắn vừa mới nhìn thấy cái gì vậy trời? Vì sao nhiều dây đỏ như vậy quấn hết thành một đống cuộn dây? Rốt cục Nguyệt lão dùng cái gì mà se nhân duyên vậy trời? Cuối cùng Dạ Du Thần mới lắc lư đến trước một gian phòng tên là Trân Bảo Các rồi dừng lại. Hắn suy nghĩ tỉ mỉ, Trân Bảo Các à Trân Bảo Các, đây chính là nơi có bảo bối rồi. Chỉ sợ linh đan diệu dược mà bọn tỷ tỷ nói chính là ở chỗ này! Dạ Du Thần lẳng lặng đẩy cửa ra, bên trong không có một ai, ngược lại có không ít giá sách sắp xếp ngăn nắp, trên mỗi một ngăn chứa của giá sách có đặt một cái hộp hình dạng bất đồng. Dạ Du Thần lách mình đi vào, tìm kiếm giữa các giá sách. Cũng không biết Nguyệt lão sắp xếp những hộp này như nào, chỉ thấy có hộp thì hoa văn phức tạp, có hộp lại đơn giản, thậm chí có hộp sứt mất một miếng. Đến cùng là ta nên lấy cái nào chứ? Dạ Du Thần rơi vào trầm tư. Hình như tỷ tỷ còn chưa nói cho hắn biết linh đan diệu dược kia trông ra sao nha. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định nhặt cái hộp đẹp mắt nhất. Hắn so sánh hồi lâu, cuối cùng từ trên tầng cao nhất của giá sách lấy ra một cái hộp có hoa văn phong phú phức tạp, hắn chậm rãi mở ra, trong hộp là hai hạt châu kim quan long lánh, chói đến Dạ Du Thần sắp không mở mắt ra nổi. Hắn tranh thủ thời gian khép hộp lại, lòng thầm nghĩ chắc chắn là cái này không sai được. Thế là hắn hóa thành một vệt ánh sáng, biến mất khỏi Trân Bảo Các. Dịch, biên Thanh Hoan***Phán quan sợ sệt né sang phía Diêm Vương “Cô quên rồi, lần trước ngọc nữ dưới trướng Thái Bạch Kim Tinh xuống đầu thai lịch luyện, nàng gọi cô một tiếng lão bà bà, cô liền đánh nàng thành cái bánh dẹt ném xuống Vong Xuyên. Đến nỗi lúc người ta sinh ra ở trần gian mặt to như đấu, lúc trời mưa còn có thể dùng mặt hứng nước kia kìa!” Mạnh Thê Thê nghe xong lửa giận liền héo, nhưng vẫn còn không cam lòng lẩm bẩm “Còn không phải vì ả chỉ lo tăm tia Diêm Vương bệ hạ đi ngang qua sao, ta còn tưởng ả không muốn uống canh Mạnh bà chứ!” Khuôn mặt núi băng của Thịnh Gia Ngạn lại lạnh thêm mấy phần, Mạnh Thê Thê thấy thế run lên ba hồi, chỉ nghe hắn nói “Lần trước là Thái Bạch Kim Tinh kiện nơi này, lần này lại là Nguyệt lão. A Mạnh, cô thay đổi đi!” Mạnh Thê Thê biết Thịnh Gia Ngạn mà nổi nóng lên sẽ rất đáng sợ. Vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, cũng bày tỏ lần sau mình nhất định sẽ khống chế lực, gặp quỷ hồn không nói lý sẽ chỉ dùng cảm tình thuyết phục, không dùng vũ lực để giải quyết vấn Vương nghe nàng cam đoan thế, trên mặt cũng không tỏ vẻ gì đặc biệt. Chỉ nghe “Bốp” một tiếng, hắn đã khép quyển sổ trong tay lại “Ngọc đế đã hỏi thăm, lần này bản vương cũng không bao che nổi cô.” Mạnh Thê Thê hai chân như nhũn ra, nàng cảm thấy vẻ mặt Thịnh Gia Ngạn lúc này giống hệt như lúc phán xử những ác quỷ đầu thai vào đường súc sinh kia vậy. Đây rõ ràng là muốn xử phạt nàng! Quả nhiên, còn không đợi nàng cầu xin tha thứ, Diêm Vương liền mặt không đổi sắc nói ra một câu “Thế lấy Đảo Tiên côn đánh mười trượng đi. Phạt nhẹ lần này, hi vọng cô có thể nhớ kỹ giáo huấn.”Đảo Tiên côn ở âm tào địa phủ này là hình phạt đủ để cho người ta vừa nghe đã sợ mất mật, bởi vì thể chất của thần tiên khác với người, hình phạt bình thường căn bản không làm gì được bọn họ, cũng không cảm thấy đau nhức. Mà Đảo Tiên côn lại là lợi khí nhằm vào thần tiên, một gậy đánh xuống đau như nứt xương, mười gậy đánh xuống thì Mạnh Thê Thê nhất định sẽ da tróc thịt bong! Thực ra, Thịnh Gia Ngạn còn có rất nhiều đạo cụ trừng phạt cùng loại, cũng không biết hắn sưu tầm ở đâu ra nhiều món để trừng phạt như vậy. Mạnh Thê Thê từng vụng trộm hoài nghi hắn có khuynh hướng ngược đãi. Đương nhiên, lúc này nàng đã không rảnh đi châm chọc trong lòng. Nàng kinh hãi không thôi, nước mắt đầy mặt bổ nhào xuống dưới chân Thịnh Gia Ngạn “Bệ hạ! Đừng mà! Ngài mà như vậy ta sẽ chịu thương, ta chịu thương thì ai làm việc? Ai nấu canh chứ?” Thịnh Gia Ngạn nâng khuôn mặt tuấn mỹ kia lên, cư cao lâm hạ nhìn Mạnh Thê Thê “Đồ đệ của cô Mạnh Khương có thể thay mặt cô, nếu không được thì cũng có Nhật Du Thần với Dạ Du Thần giúp đỡ."“Hai huynh đệ Nhật Du Thần với Dạ Du Thần kia, một tên bị ngốc một tên bị khờ! Mạnh Khương là mít ướt bẩm sinh, bọn họ chắc chắn không quản lý tốt cầu Nại Hà của ta được!” Mạnh Thê Thê than thở khóc lóc, một bộ hoa lê đái vũ làm người thương yêu. Diêm Vương không hề rung động mảy may “So với cô một ngày hành hung mười hồn phách thì bọn họ đáng tin cậy hơn đấy!” Mạnh Thê Thê còn muốn cầu xin tha thứ, lại bị quỷ sai cưỡng chế kéo đi, nàng giãy dụa hét lên “Thịnh Gia Ngạn! Ta tốt xấu cũng làm thuộc hạ của anh mấy ngàn năm! Thế mà anh lại đối xử với ta như vậy..!” Thịnh Gia Ngạn ngẩng đầu từ trong núi tấu chương chồng chất, lãnh đạm mười phần đáp “Được lắm, để không cô phụ mấy ngàn năm tình nghĩa này, bản vương sẽ tự mình động thủ!” Lúc này không chỉ Mạnh Thê Thê bị dọa ngậm miệng mà ngay cả phán quan đứng bên cạnh cũng chấn kinh rồi, tận đến khi bọn họ thấy Diêm Vương vẫn lạnh lùng của bọn họ vén tay áo lên đi ra ngoài điện, tất cả mới hít một ngụm khí lạnh. Chốc lát, chỉ nghe thấy từ sân hình phạt bên ngoài truyền đến một tiếng Mạnh Thê Thê kêu đau, sau đó là giọng nói hùng hùng hổ hổ của nàng “Thịnh Gia Ngạn! Anh biến thái! Anh dám đánh mông ta!” Ngay sau đó nghênh đón nàng chính là đòn đau nối tiếp đòn đau........... Trong Uổng Tử Thành, tiểu thương bày ra vài quán nhỏ, trên bầu trời ố vàng đục ngầu không có lấy một gợn mây. Trong phủ của Mạnh Thê Thê, ngược lại rất náo nhiệt, nàng đang nằm trên giường trong phòng mình, vùi mặt vào gối khóc trời trách quanh nàng là một đám người vây quanh, theo thứ tự là Huyết Hà tướng quân, Thiện Ác đồng tử, Suy Thần, Nhật Du Thần, Dạ Du Thần, Mạnh Khương… một đám quan lại Địa Phủ. Bọn họ ai nấy đều mồm năm miệng mười khuyên Mạnh Thê Thê. Mạnh Thê hôm qua bị Diêm Vương giữ lại, sau khi trở về liền nhốt mình trong phòng khóc không ngừng. “Thế mà hắn dám đánh mông ta! Hắn dám đánh ta!” Mạnh Thê Thê phẫn hận ngẩng đầu, trên dung nhan mỹ miều chảy hai dòng lệ. Mạnh Khương dẫn đầu khóc theo nàng, yếu đuối không xương dựa vào bên cạnh bắt đầu rơi nước mắt rào rào “Tỷ tỷ Thê Thê đáng thương của ta, bệ hạ sao có thể ra tay đều như thế, cả hai bên mông đều nở hoa rồi, oa oa oa!!!” Huyết Hà tướng quân chống đỡ Mạnh Khương bằng bóng lưng khổng lồ chất phác “Mạnh tỷ tỷ, ta có một cây linh chi ngàn năm thượng hạng, tỷ lấy đi tẩm bổ cho thân thể chút!” Thiện Ác đồng tử luôn luôn không hợp với Huyết Hà tướng quân, hắn có một khuôn mặt trắng trẻo phấn nộn, bĩu môi một cái “Mạnh tỷ tỷ lại không ở cữ, bổ thân thể cái gì! Đây là ngoại thương! Vẫn là liên chi của ta hữu hiệu nhất!” Suy Thần yên lặng nhìn qua “Mạnh tỷ tỷ, tỷ nghỉ ngơi cho tốt đi. Các ngươi tiếp tục trò chuyện, ta đi trước.” Không quấy rầy mới là sự ôn nhu tốt nhất của Hoàng với Thổ Địa công cũng ba phải “Ây da, ây da, mọi người chớ quấy rầy, chúng ta hôm nay chủ yếu là tới thăm hỏi, không được làm ầm ĩ nha!" "Đúng vậy đúng vậy nha!” Nhật Du Thần bình thường vẫn thích nhìn thẳng vào mặt trời, khiến mắt hắn giờ hơi kém, chỉ thấy hắn nhào vào dưới chân Huyết Hà tướng quân khóc lớn “Chủ tử đáng thương của ta, chân của cô thế mà cũng bị đánh sưng lên, to gấp ba lần so với bình thường…” Huyết Hà tướng quân đen mặt lại hung hăng gõ Nhật Du Thần một cái sưng đầu “Đây là chân ta!” “Ta ở đây mà…” Mạnh Thê Thê nằm trên giường suy yếu hô một Du Thần phát hiện mình ôm lầm người, liền vội vàng xoay người lại nhào vào trên người Thành Hoàng, chủ nhân đáng thương của…”Không đợi hắn hô xong, ngay tại khoảnh khắc trong mắt Mạnh Thê Thê dấy lên sát ý, Huyết Hà tướng quân đã ném hắn ra ngoài. Thiện Ác đồng tử giơ nắm đấm nhỏ trắng như phấn, thở phì phò nói “Nói cho cùng, đều do Nguyệt lão lòng dạ nhỏ mọn, nếu không phải lão cáo trạng lung tung, bệ hạ sao có thể nhẫn tâm phạt tỷ tỷ chứ?” Hắn không nói còn đỡ, nói ra một cái Mạnh Thê Thê lại nổi điên, lão già Nguyệt lão này đúng là mang thù thật. Nàng cũng chỉ là giải quyết việc công thôi. Nếu như mỗi tiểu tiên hạ phàm rèn luyện đều không cần uống canh Mạnh bà, thế đến lúc đi trần gian nói hết chuyện cơ mật của Thiên Đình với người trần thì nàng đỡ sao nổi! Nói như thế nào thì nói, đây đều là Nguyệt lão mượn việc công trả thù riêng. Thù này không báo, nàng liền không tên Mạnh Thê Thê. Mạnh Khương dừng thút thít, vừa sụt sịt vừa đưa ra chủ ý cùi bắp “Tỷ tỷ, nghe nói Nguyệt lão có một loại thần đan diệu dược, rất là quý giá. Có thể trị tất cả tổn thương mà thần tiên phải chịu. Không bằng chúng ta đi đòi lão, cũng giúp tỷ tỷ giải quyết nỗi đau không thể xoay người ngủ hàng đêm.” Thổ địa kiến thức rộng rãi, sao lão không nhớ là Nguyệt lão có một vị thuốc như thế nhỉ? Lão vừa định mở miệng hỏi “Nguyệt lão….”Thì đã bị Thiện Ác đồng tử ngắt lời, hắn chớp chớp cặp mắt to lúng liếng “Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, mau đi đòi lão ấy.” Huyết trì tướng quân xoa cằm, ra vẻ thâm trầm suy nghĩ “Thế nhưng lão ta ghi hận Mạnh tỷ tỷ, sao có thể tùy tiện giao linh đan ra?”Mạnh Thê Thê lâm vào trầm tư, Nguyệt lão nhỏ mọn như vậy, chắc chắn sẽ không cho mình thuốc. Thành Hoàng bày ra nụ cười gian trá, rất không hợp với vẻ ngoài của lão “Lão ta không cho, chúng ta có thể dùng trí để lấy nha!” Connection timed out Error code 522 2023-06-12 091100 UTC Host Error What happened? The initial connection between Cloudflare's network and the origin web server timed out. As a result, the web page can not be displayed. What can I do? If you're a visitor of this website Please try again in a few minutes. If you're the owner of this website Contact your hosting provider letting them know your web server is not completing requests. An Error 522 means that the request was able to connect to your web server, but that the request didn't finish. The most likely cause is that something on your server is hogging resources. Additional troubleshooting information here. Cloudflare Ray ID 7d60f60368fa0be5 • Your IP • Performance & security by Cloudflare -Văn án- Trên chín tầng trời, trong phủ Nguyệt lão.“Đáng ghét! Đáng ghét! Thật sự quá đáng ghét!” Nguyệt lão sau khi nghe chuyện ở địa phủ đã tức ngất đi ba mươi hai lần, sau khi tỉnh lại liền xoay quanh trong phòng mình. Râu bạc của rão bị tức gần như dựng hết cả lên. Tiểu đồng bên cạnh không ngừng vuốt lưng đấm ngực giúp lão, sợ lão lại hôn mê lần lão khó mà nuốt xuống nộ khí trong lòng “Mạnh bà thật sự chèn ép ta quá đáng! Ngay cả người của ta cũng không thèm nể mặt nửa phần. Còn rót nhiều canh Mạnh bà như vậy! Tức chết ta!”Tiểu đồng vừa kinh vừa sợ dâng tiên lộ lên. Mạnh bà bạo lực là chuyện cả tam giới đều nghe danh, nó hiện giờ đang cảm thấy may mắn vì xuống hạ giới lịch luyện không phải lão một ngụm uống hết tiên lộ, trong mắt lóe lên ánh sáng báo thù. “Ả nói canh Mạnh bà là quy định cấp trên, vậy thì tơ hồng nhân duyên của ta đây cũng không phải nói đùa! Phàm là chúng sinh, vô luận thần tiên hay phàm nhân hay yêu ma quỷ quái đều chạy không thoát bút của lão phu! Nếu ả đã vô tình như thế thì đừng trách lão phu bất nghĩa!”sstruyen mời các bạn xem tiếp... Truyện Mạnh Bà Truy Phu KýDịch, biên Thanh Hoan***Thịnh Gia Ngạn giật giật khóe miệng “Cô xác định muốn để bản vương ăn à?” Mạnh Thê Thê gật đầu điên ngờ Thịnh Gia Ngạn ngạo mạn đóng hộp lại “Cầm về đi, bản vương không dùng được!” Mạnh Thê Thê sốt ruột rồi, chẳng lẽ đan dược này thật sự có vấn đề gì à? Có phải Thịnh Gia Ngạn nhìn ra manh mối gì mà không nói cho nàng không? Nghĩ tới đây nàng càng không thể bỏ qua, triển khai tất cả vốn liếng quấn lấy Thịnh Gia Ngạn bảo hắn ăn viên còn lại. Nhưng đối phương chẳng thèm phản ứng mảy may. Cuối cùng, Mạnh Thê Thê chỉ có thể mất hứng ra về. Lúc quay về nhà mình, nàng thậm chí cảm thấy mình chỉ còn cách cái chết không xa. Tên Thịnh Gia Ngạn này thật quá đáng, chắc chắn đan dược có vấn đề, nếu không vì sao hắn không dám ăn? Thế là Mạnh Thê Thê lại gọi đám quân sư của mình lại, mấy người túm tụm lại một chỗ, thương lượng xem làm thế nào để Diêm Vương ăn viên đan dược kia. “Đánh ngất hắn! Cứng rắn nhét vào!” Huyết Trì tướng quân đề nghị, bị Mạnh Thê Thê cuồng đánh một Ác đồng tử kiến nghị “Hòa vào trong rượu!” Đây đúng là một biện pháp hay, nhưng thứ nhất Thịnh Gia Ngạn gần như không uống rượu, thứ hai hạt châu to như vậy hòa vào trong rượu, uống vào miệng vẫn có thể phát giác được mà phun ra được chưa? Nhật Du Thần bóp bóp trán “Vì sao không nghiền thành bột làm điểm tâm đưa cho bệ hạ ăn?” Tất cả mọi người lập tức nhìn hắn với cặp mắt sáng quắc, Mạnh Thê Thê khoác vai hắn “Được nha, A Nhật, bình thường không nhìn ra được, không ngờ đến thời điểm mấu chốt vẫn là ngươi đáng tin cậy!” Nhật Du Thần ngượng nghịu gãi đầu. Sau khi kế hoạch được thông qua, Mạnh Thê Thê liền vội vã áp dụng ngay. Nàng biết hàng ngày Thịnh Gia Ngạn đều ăn Đường chưng tô lạc do Chung Quỳ của tửu lâu Hoàng Tuyền làm. Nói đến Chung Quỳ, hắn cũng coi như một kỳ nhân. Ngày xửa ngày xưa, hắn là Quỷ Vương đánh đâu thắng đó, quát tháo phong vân tam giới, nhưng bây giờ thế gian dần dần ổn định thái bình, một thân công phu của hắn không còn đất dụng võ nữa. Cho nên hắn chạy tới tửu lâu Hoàng Tuyền làm đầu bếp chuyên phụ trách điểm tâm. Nghe nói chứng chỉ làm bánh ngọt của hắn vẫn là thi ở chỗ Thực Thần trên Thiên Đình về đấy. Nếu như Mạnh Thê Thê có thể thuyết phục Chung Quỳ, làm hắn nghiền nát viên thuốc làm thành Đường chưng tô lạc thì tất cả đều vui vẻ rồi. Mạnh Thê Thê tóm được Chung Quỳ trong thanh lâu nữ quỷ, nàng một cước đá văng cửa nhã gian, dọa cho Chung Quỳ vội xách đao lên phòng thủ, cứ tưởng là kẻ thù truy sát. Đến khi thấy là nữ ma đầu Mạnh Thê Thê, hắn không những không dám buông lỏng một hơi, mà còn càng sợ thêm “Mạnh bà, cô muốn làm cái gì?” Chung Quỳ cũng không phải mặt xanh nanh dài như truyền thuyết nhân gian lưu truyền, ngược lại trông giống như một văn nhân phong lưu phóng khoáng, mi vũ hiên Thê Thê đi vào, đuổi hết kỹ nữ quỷ trong phòng ra như gió thu quét lá vàng. “Ta muốn nhờ ông giúp ta làm một chuyện.” Mạnh Thê Thê nói vậy. “Chuyện gì á?” Chung Quỳ cảnh giác túm chặt cổ áo. “Giúp ta nghiền cái này thành phấn, làm thành Đường Chưng Tô Lạc mà ngày nào cũng bệ hạ muốn ăn.” Mạnh Thê Thê cười rất không có hảo ý đưa hộp ra, Chung Quỳ nhìn mà tê hết cả da đầu. Chung Quỳ vô thức liền cự tuyệt “Không được đâu, kia là bệ hạ, ta sao có thể giúp cô đầu độc ngài chứ?” Mạnh Thê Thê giận không có chỗ xả “Ai bảo đây là độc dược? Mặc dù cũng có thể là độc dược, ta mặc kệ, ông nếu mà không giúp ta, ta sẽ tung tin ông sàm sỡ ta trong thanh lâu ra dán khắp các phố lớn ngõ nhỏ. Để xem đến lúc đó người Địa Phủ có bỏ qua cho tên Quỷ Vương dám khinh bạc đệ nhất mỹ nữ này không!!!” Nàng dứt lời, cố ý kéo xiêm y của mình xuống dưới một chút. Chung Quỳ cắn răng “Đường đường là Mạnh bà, thế mà lại không từ thủ đoạn như vậy!” Mạnh Thê Thê híp mắt “Vậy là ông đồng ý rồi hử?” “Ta không nói là không đồng ý, chỉ là làm chuyện này rất nguy hiểm, ta không thể giúp không công được!” Mạnh Thê Thê vung tay lên, rất có phong thái tiêu tiền như rác “Ông muốn gì cứ nói! Cần tiền hay châu báu ta đều có thể thỏa mãn ông!” Trong lòng nàng lại tính sẵn rồi, đến lúc đó ghi sổ cho Thịnh Gia Ngạn là được! Dù sao hắn một ngày bận trăm công ngàn việc, tiểu kim khố bình thường có bao nhiên tiền tài hắn cũng không biết được. Chung Quỳ đảo mắt một hồi, vội cười đáp “Yên tâm, tiền tài châu báu ta đều không cần, ta chỉ cần một thứ thôi.” Khách khí như vậy cơ? Mạnh Thê Thê thấy hắn vẫy vẫy tay với mình thì không khỏi nhíu mày “Làm cái gì? Nói chuyện là nói chuyện, đừng có động chân động tay!” Chung Quỳ “…… Ta muốn cô lại gần một chút.” À à… Mạnh Thê Thê xích lại gần, nghe thấy Chung Quỳ nói bên tai nàng rằng “Tại hạ ngưỡng mộ Trì Đầu phu nhân hồi lâu, một mực trông mong được gặp mặt giai nhân một lần, chỉ tiếc nàng thâm cư không ra ngoài, mà ta lại không thể tùy ý ra vào trì ngục Huyết Hà, cho nên muốn nhờ cô giúp ta một bận.”Chậc chậc. Mạnh Thê Thê ném cho hắn một ánh nhìn kinh ngạc, không ngờ hắn cũng là một gã si tình đâu. Nàng ngẩn ra “Muốn ta hỗ trợ cái gì?” Chung Quỳ ngại ngùng gục đầu xuống, có vẻ xấu hổ không dám nói “Nói ra thì ngại lắm nha!” Mạnh Thê Thê chế nhạo “Có cái gì mà ngại? Đơn giản chỉ là nhắn một câu, chuyển phong thư gì đó, một tên cả ngày lăn lộn trong thanh lâu như ông mà cũng có mặt mũi nói ngại á?” Chung Quỳ làm bộ từ chối hai lần, lập tức bộc lộ ra bộ mặt thật là con sói già vẫy đuôi “Thực ra… ta muốn một vật thiếp thân của Trì Đầu phu nhân làm kỷ niệm.” Mạnh Thê Thê nhất thời còn chưa hiểu ra, nghiêm túc hỏi lại “Vật thiếp thân gì?” Chung Quỳ xòe tay ra đếm “Ví dụ như là cái yếm nè, váy nè, áo lót nè, tất chân nè… Chỉ cần là vật thiếp thân là được, ta không kén chọn đâu…” Lời còn chưa dứt, hắn đã bị Mạnh Thê Thê đấm ngã xuống đất, nàng gầm lên “Ông cảm thấy Trì Đầu phu nhân sẽ đồng ý sao? Sẽ sao? Sẽ sao?” Chung Quỳ lồm cồm bò dậy từ trên mặt đất, một bên mắt xanh tím, hai tay xua một cái “Thế coi như ta không giúp được cô chuyện này đâu!” Đây là uy hiếp trắng trợn mà! Mạnh Thê Thê giờ nắm đấm hà từng hơi một “Ông có tin ngay bây giờ ta đánh cho ông răng rơi đầy đất không?” Chung Quy hai tay che ngực, thấy chết không sờn nhắm mắt lại “Đừng đánh vào mặt ta!” Nhật Du Thần theo sau tới vội vàng kéo Mạnh Thê Thê lại, khuyên nhủ “Tỷ tỷ bớt giận, không nhịn chuyện nhỏ sẽ loạn kế lớn nha!”Chuyện này là tại nàng không chịu sao? Trì Đầu phu nhân đồng ý mới là lạ đó, được không?........Vạn vạn không ngờ, Trì Đầu phu nhân đồng ý thật… Lúc ấy, nàng ta mặc một bộ váy đỏ rực rỡ nằm lơ lửng bên dòng Huyết Hà, mái tóc dài đen óng ả rủ dọc theo khuôn mặt căng mịn mượt mà như trứng ngỗng, như tơ như lụa, càng làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết, khuôn mặt như họa của nàng ta. Lông mày cong một độ cong lười biếng yểu điệu, mắt hạnh cụp xuống, trong con ngươi đen nhánh phản chiếu dòng nước đỏ cuồn cuồn chảy xuôi, đẹp đến mức khiến người kinh tâm động phách. Trì Đầu phu nhân là người trông coi Huyết Hà, bởi vì chức vụ này nên không tiện rời đi. Cho nên cơ hội Mạnh Thê Thê có thể gặp nàng ta chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Mặc dù đã nghe đồn thổi về vẻ đẹp của nàng ta từ lâu, hôm nay gặp mặt mới xem như chân chính được thưởng thức phong tình của mỹ nhân đệ nhị Địa Phủ. Không sai! Đừng có hoài nghi! Chỉ là đệ nhị thôi! Mạnh Thê Thê cảm thấy cực kỳ ngoài ý muốn đối với cách đồng ý sảng khoái của nàng ta, dùng sức móc móc lỗ tai “Phu nhân, cô vừa nói cái gì á?” Trì Đầu phu nhân cười không lộ xỉ “Thỉnh cầu của cô, nô gia có thể đáp ứng, có điều….” Mạnh Thê Thê….. Ta biết ngay mà! Ta biết ngay mà! Bọn họ không kẻ nào sảng khoái đồng ý cả! Nàng đường đường là đại ca đường phố Âm Ti, nhờ bọn họ tí chuyện mà còn ra sức khước từ, bắt bẻ. Lý nào lại như thế! Đúng là thói đời đổi thay, lòng người ngày càng tệ!

mạnh bà truy phu ký